some things are better left unsaid. source
but you cant just fall asleep because your mind is going crazy and you cant stop thinking about it cant stop thinking about it cant stop thinkin about it. source
Huhuu haha.
13.4.12
11.4.12
10.4.12
9.4.12
7.4.12
5.4.12
4.4.12
2.4.12
you'll be greatly missed
If there's really something called "life after death", will i meet you there grandpa?
mưa bão kinh quáaa
Lúc mò lên nhà lấy giày xuống gió ầm ầm lạnh như chó, gà thì con nào con nấy co ro ngơ ngác nên phải cố che chắn thêm cho bọn nó khỏi lạnh (kẻo cả tuần sau ngày nào cũng ăn cháo gà thì mệt)
Nghĩ lại cảnh 2 con ở ngoài lông ướt xù hết cả lên còn bọn ở trong thì nằm sát rạt lấy nhau trên cái thanh cũng buồn cười. Bình thường ông ra chúng mày toàn kêu như chó sủa mà, hôm nay lại ngoan thế :)
Chim đen thì vẫn an toàn ko lo bị lạnh.
Mưa lạnh lẽo thế này thì sướng mình thôi khỏi phải nói, nhưng khổ nhiều người với cả mấy cái cây bị đổ nữa.
Che cho bọn kia xong vẫn ráng ngồi lại tí để tự nhắc mình.
Nghĩ lại cảnh 2 con ở ngoài lông ướt xù hết cả lên còn bọn ở trong thì nằm sát rạt lấy nhau trên cái thanh cũng buồn cười. Bình thường ông ra chúng mày toàn kêu như chó sủa mà, hôm nay lại ngoan thế :)
Chim đen thì vẫn an toàn ko lo bị lạnh.
Mưa lạnh lẽo thế này thì sướng mình thôi khỏi phải nói, nhưng khổ nhiều người với cả mấy cái cây bị đổ nữa.
Che cho bọn kia xong vẫn ráng ngồi lại tí để tự nhắc mình.
1.4.12
31.3.12
24.3.12
23.3.12
Tối thất thểu đi về lại nghĩ linh tinh, buồn quá tính chạy qua đường làm tô hủ tiếu giải sầu nhưng cái tính keo như kiết lị đã kéo mình về nhà rồi tự an ủi bằng 1 khúc bánh mì cứng như đá.
Lỡ mai chết thì sao nhỉ, còn cả đống thứ muốn ăn mà. Chắc phải bớt tính đấy lại ko thì chết ko nhắm đc mắt mất.
Nhưng tính ra bánh mì cũng ngon, mỗi tội hơi cứng haha.
Lỡ mai chết thì sao nhỉ, còn cả đống thứ muốn ăn mà. Chắc phải bớt tính đấy lại ko thì chết ko nhắm đc mắt mất.
Nhưng tính ra bánh mì cũng ngon, mỗi tội hơi cứng haha.
| source |
21.3.12
18.3.12
16.3.12
14.3.12
13.3.12
10.3.12
9.3.12
2.3.12
I felt like crying but nothing came out. it was just a sort of sad sickness, sick sad, when you can’t feel any worse. I think you know it. I think everybody knows it now and then. but I think I have known it pretty often, too often.
Charles Bukowski (source) 1.3.12
25.2.12
24.2.12
18.2.12
12.2.12
10.2.12
Being alone never felt right. Sometimes it felt good, but it never felt right.
Charles Bukowski (source)
9.2.12
Khi thứ gì đó bắt đầu trở nên lờ mờ thì sẽ đến một lúc, một thời điểm, hay khoảnh khắc chẳng hạn, mà mọi cái lờ mờ đó thật sự kết thúc... Kiểu sau mấy trăm mấy nghìn ngày quay cuồng vật vã thì bỗng dưng đến một ngày mọi thứ tự nhiên tan biến sạch sẽ đến choáng váng.
Chẳng vui vẻ gì, nhưng có lẽ thế lại tốt.
Mình đã từng kinh qua khoảnh khắc đó rồi, hơi buồn, nhưng cũng nhẹ lòng và vui sướng, vì đó cũng là lúc mình nhận ra có thứ đẹp hơn đang chờ mình phía trước.
Nhưng nó cũng lại sắp bay mất rồi.
Mà có khi mất tiêu từ khi nào rồi cũng nên.
Sợ quá haha :)
Chẳng vui vẻ gì, nhưng có lẽ thế lại tốt.
Mình đã từng kinh qua khoảnh khắc đó rồi, hơi buồn, nhưng cũng nhẹ lòng và vui sướng, vì đó cũng là lúc mình nhận ra có thứ đẹp hơn đang chờ mình phía trước.
Nhưng nó cũng lại sắp bay mất rồi.
Mà có khi mất tiêu từ khi nào rồi cũng nên.
Sợ quá haha :)
7.2.12
5.2.12
2.2.12
I think about you
Maybe more than I should
But the smog is getting old
The drugs I'm taking aren't so good
So will you talk to me
Even though you've had a late night
Because I need a little help
Baby, tell me I'll be alright
Cause everything around me's changed
But the garden that you planted remains.
source
Maybe more than I should
But the smog is getting old
The drugs I'm taking aren't so good
So will you talk to me
Even though you've had a late night
Because I need a little help
Baby, tell me I'll be alright
Cause everything around me's changed
But the garden that you planted remains.
source
1.2.12
31.1.12
30.1.12
28.1.12
26.1.12
24.1.12
Lately favourite
Now and then I think of when we were together
Like when you said you felt so happy you could die
Told myself that you were right for me
But felt so lonely in your company
But that was love and it's an ache I still remember
...
23.1.12
21.1.12
"too much expectation can sink you into despair quicker than anything."
source: it's hers, not mine anyway.
source: it's hers, not mine anyway.
20.1.12
A heart that's full up like a landfill
A job that slowly kills you
Bruises that won't heal
You look so tired unhappy
Bring down the government
They don't, they don't speak for us
I'll take a quiet life
A handshake of carbon monoxide
And no alarms and no surprises
No alarms and no surprises
No alarms and no surprises
Silent, silent
19.1.12
Làm rớt khẩu trang nên phải đạp trở lại tìm, tìm thấy xong hí hửng sung sướng vì hên quá ko làm mất em nó.
Tay hôm nay lại nóng như chó cộng thêm vừa đi vừa nghĩ linh tinh nên lại kiểu sụt sịt. Khổ quá haha.
Gần về nhà đang đi thấy cái gì trắng trắng sượt ngang bánh xe, nghĩ ko biết là bao ni lông hay lại cái khẩu trang của mình rớt, mò giỏ xe ko thấy đâu nên lại tá hỏa quay lại chỗ hồi nãy tìm. Đang tính quay đầu thì một bác đi xe đạp tới hỏi mình đường nguyễn kiệm ở đâu hả cháu, vì đang lo mất đồ nên mình chỉ nói bác đi thẳng rồi quẹo trái ấy ạ (?!), rồi bác ý đi còn mình quay lại tìm con mẹ kia. Đến nơi thì thấy con nhỏ nằm dưới đất, nghĩ đến việc vì bất cẩn mà suýt bỏ nó lại giữa đường tự nhiên muốn khóc. Rồi mình nhặt nó lên, xếp đàng hoàng cẩn thận trong giỏ xe và đi tiếp.
Vừa đi vừa nghĩ khi nãy chỉ đường kiểu đấy chắc có thánh mới đến đc, chỉ tầm bậy rồi ngu ạ. Thế là lại ba chân bốn cẳng đạp hy vọng đuổi kịp bác hồi nãy chứ 11h đêm rồi mà còn phải lang thang tìm đường do cái con chết bằm nào đó chỉ tầm bậy thì khổ lắm. Tiếc là đi hết đường rồi mà chả thấy bác đâu.
Tính ra chỉ vì lo lắng hoảng loạn cái khẩu trang mà chỉ đường bậy bạ cho người ta. Chó thật.
Mong bác tha lỗi.
Tay hôm nay lại nóng như chó cộng thêm vừa đi vừa nghĩ linh tinh nên lại kiểu sụt sịt. Khổ quá haha.
Gần về nhà đang đi thấy cái gì trắng trắng sượt ngang bánh xe, nghĩ ko biết là bao ni lông hay lại cái khẩu trang của mình rớt, mò giỏ xe ko thấy đâu nên lại tá hỏa quay lại chỗ hồi nãy tìm. Đang tính quay đầu thì một bác đi xe đạp tới hỏi mình đường nguyễn kiệm ở đâu hả cháu, vì đang lo mất đồ nên mình chỉ nói bác đi thẳng rồi quẹo trái ấy ạ (?!), rồi bác ý đi còn mình quay lại tìm con mẹ kia. Đến nơi thì thấy con nhỏ nằm dưới đất, nghĩ đến việc vì bất cẩn mà suýt bỏ nó lại giữa đường tự nhiên muốn khóc. Rồi mình nhặt nó lên, xếp đàng hoàng cẩn thận trong giỏ xe và đi tiếp.
Vừa đi vừa nghĩ khi nãy chỉ đường kiểu đấy chắc có thánh mới đến đc, chỉ tầm bậy rồi ngu ạ. Thế là lại ba chân bốn cẳng đạp hy vọng đuổi kịp bác hồi nãy chứ 11h đêm rồi mà còn phải lang thang tìm đường do cái con chết bằm nào đó chỉ tầm bậy thì khổ lắm. Tiếc là đi hết đường rồi mà chả thấy bác đâu.
Tính ra chỉ vì lo lắng hoảng loạn cái khẩu trang mà chỉ đường bậy bạ cho người ta. Chó thật.
Mong bác tha lỗi.
18.1.12
"i’m realizing recently that some things are just inexpressible, some things are better left unsaid, and some things are just known, as if some unknown energy delivers feelings from one person to another. whatever the case, i guess it’s best to keep quiet.
words just create misunderstandings and regrets, especially those that come out of my mouth."
source words just create misunderstandings and regrets, especially those that come out of my mouth."
17.1.12
16.1.12
14.1.12
11.1.12
What if you can only retain one thing from each that is very important to you?
When it comes to mind that moment would be him passing me in the opposite direction on his bike, slowly intentionally, and smiling at me, all the time.
This is how i want to remember you in my life, till death. The beautiful bits, not the bitter ones.
When it comes to mind that moment would be him passing me in the opposite direction on his bike, slowly intentionally, and smiling at me, all the time.
This is how i want to remember you in my life, till death. The beautiful bits, not the bitter ones.
10.1.12
huhu hahaa
Bị bệnh tinh thần còn ghê gớm hơn cả ung thư ấy nhỉ.
Chẳng qua là lại vừa bị đấm cho 1 cú vào mặt. Thể nào trong năm cũng phải có vài lần như này, nói chung là chỉ muốn bỏ chạy. Và nghĩ đến Suối nguồn hay Howard Roark hay gì gì đó là lại muốn đâm đầu vào tường.
À mà mình sợ chết lắm, nên ở trên nói hay thế thôi chứ thà bị tinh thần bất ổn sống dở chết dở còn hơn. Đúng là chẳng ra cái thể thống gì cả haha.
Chẳng qua là lại vừa bị đấm cho 1 cú vào mặt. Thể nào trong năm cũng phải có vài lần như này, nói chung là chỉ muốn bỏ chạy. Và nghĩ đến Suối nguồn hay Howard Roark hay gì gì đó là lại muốn đâm đầu vào tường.
À mà mình sợ chết lắm, nên ở trên nói hay thế thôi chứ thà bị tinh thần bất ổn sống dở chết dở còn hơn. Đúng là chẳng ra cái thể thống gì cả haha.
8.1.12
7.1.12
Sáng sớm lạnh run lẩy bẩy mà trưa đạp xe về trời lại nắng như chó, chân mấy hôm tự nhiên bị chai mà còn kiểu lết lết. Vừa đi về vừa nghĩ hôm nay sn nên chỉ muốn ở nhà chơi với con D. và ăn bánh do con Su làm cho, nếu may mắn sẽ đc thêm 1 thứ, thế mà gần 1h chiều còn chưa về đến nhà... tủi thân quá nên sụt sịt. Rồi về móc đt ra thấy mỗi tn của con lim, lỡ đến 23h59' mà vẫn ko có thì biết làm thế nào, thế là sợ quá vừa ngồi ăn bánh vừa khóc huhu vui ơi là vui.
Dạo này trưa chiều ăn xong lại bò lên giường nằm nghe nhạc rồi ngủ đến tối, dậy ăn cơm và coi Jang Geum, rồi onl và đi ngủ. Dù buồn ngủ nhưng cũng chả dám ngủ vì sợ nhắm mắt 1 phát là lại sang ngày mới. Mình sợ lắm haha. Cũng bệnh thật đấy nhưng mà phải cố thôi. Mình biết mình là đứa kém cỏi nhưng giờ thì kệ mẹ mày đấy ông mày cứ cố cố thôi ra sao thì ra.
Nói thật là chưa năm nào thấy trống rỗng như năm nay. Buồn quá há há.
Happy birthday anyway, crazy!
Dạo này trưa chiều ăn xong lại bò lên giường nằm nghe nhạc rồi ngủ đến tối, dậy ăn cơm và coi Jang Geum, rồi onl và đi ngủ. Dù buồn ngủ nhưng cũng chả dám ngủ vì sợ nhắm mắt 1 phát là lại sang ngày mới. Mình sợ lắm haha. Cũng bệnh thật đấy nhưng mà phải cố thôi. Mình biết mình là đứa kém cỏi nhưng giờ thì kệ mẹ mày đấy ông mày cứ cố cố thôi ra sao thì ra.
Nói thật là chưa năm nào thấy trống rỗng như năm nay. Buồn quá há há.
Happy birthday anyway, crazy!
6.1.12
5.1.12
3.1.12
2.1.12
the moods that take me and erase me, and i'm painted black
| source |
Đang buồn buồn ngơ ngơ tự nhiên nghĩ đến Falling Slowly.
Vẫn còn nhớ hồi mình học lớp 9 con Su cho nghe thử xong sau đấy cả 3 con chụm đầu vào nghe đi nghe lại. Dù lúc đó chả hiểu lắm nhưng vẫn cảm thấy rùng mình.
Oscar năm đấy em nó đc giải Nhạc phim hay nhất. :)
I don't know you
but I want you
All the more for that
Words fall through me and always fool me
And I can't react
And games that never amount
To more than they're meant
Will play themselves out
Take this sinking boat and point it home
We've still got time
Raise your hopeful voice, you have a choice
You've made it now
Falling slowly, eyes that know me
And I can't go back
The moods that take me and erase me
And I'm painted black
Well, you have suffered enough
And warred with yourself
It's time that you won
...
1.1.12
31.12.11
happy 2012
| source |
I'd waited patiently, dear... and in the end it couldn't come true. Wish we were there.
The ferry thing was wonderful. Nearly cried!
29.12.11
27.12.11
26.12.11
24.12.11
18.12.11
from "The Fountainhead"
- Peter Keating: Do you always have to have a purpose? Do you always have to be so damn serious? Can't you ever do things without reason, just like everybody else? You're so serious, so old. Everything's important with you. Everything's great, significant in some way, every minute, even when you keep still. Can't you ever be comfortable--and unimportant?
- Howard Roark: No.
The Fountainhead - Ayn Rand
The Fountainhead - Ayn Rand
16.12.11
14.12.11
♥
Living on a diet of Chocolates & Cigarettes
I wanna call you again
I'll drink tea sometimes when it's cold
This is getting old
I call you again
Still too young to fail, too scared to sail away
But one of these days I'll grow old
And I'll grow brave and I'll go
One of these days
Blowing out the candles from my cake
I choke on the smoke as I look around the room
Everybody's wishing for no more mistakes
And all that I can think about is you
12.12.11
Thỉnh thoảng học đến bài có câu hỏi kiểu mày sẽ như thế nào trong năm, mười, mấy chục năm sau là lại đứng hình mất chục giây, ko phải là ko nghĩ ra đc gì mà là ko dám nói ra.
Bởi vì tương lai mà mình nghĩ ra bây giờ là ngày ngày sáng đi chiều về làm một công việc tay chân tạm bợ chả liên quan gì đến ngành học; ở cùng bố mẹ hay nói đúng hơn là gần như ăn bám; con Su lúc đấy chắc cũng tìm đc đường đến Nhật hay bất cứ nơi nào đó nó thích và sống tự lập, mình biết dù mọi thứ ko dễ dàng nhưng nó sẽ làm đc bất kì cái gì nó muốn, nhà sẽ chỉ còn 4 người thay vì 5, mình với con kia chắc vẫn sẽ dính như sam, hoặc nó đã lên núi lấy con nude tâm thần ko kém kia, dù sao cũng mong chúng nó đc vui vẻ; ngày nào trước khi ngủ mình cũng sẽ nghĩ về quá khứ, mình sẽ lại cười thầm khi nghĩ về "thời tuổi nhỏ", hay lúc ăn cơm tối 5 đứa bu quanh cái bàn ầm ĩ hết cả lên,... nhưng khi nghĩ về những thứ kinh tởm thì lại thấy còn hơn ăn cứt, xui xẻo thay nó sẽ lại ám ảnh mình cả trong giấc ngủ chứ ko phải là những kỉ niệm đẹp hồi nhỏ kia; mình sẽ ước cho đứa nằm đây là một con điên 6,7 tuổi thay vì một đứa người lớn mà chẳng ra gì; mình sẽ ngồi lẩm bẩm tại sao làm người lớn lại đau đớn thế này; cứ sống như cứt thế cho đến khi bố má rời bỏ mình, rồi sau đó đêm nào cũng nằm khóc vì nhớ Mi và Tý. Mình sẽ nghèo khổ và buồn chán. Cho đến khi chết. Chết trong cô độc.
Chẳng lẽ lại trả lời cô và chúng bạn thế này. Thế nên tốt hơn là im mồm hoặc tự chế ra một viễn cảnh lờ mờ đường đc nào đó thôi.
Bởi vì tương lai mà mình nghĩ ra bây giờ là ngày ngày sáng đi chiều về làm một công việc tay chân tạm bợ chả liên quan gì đến ngành học; ở cùng bố mẹ hay nói đúng hơn là gần như ăn bám; con Su lúc đấy chắc cũng tìm đc đường đến Nhật hay bất cứ nơi nào đó nó thích và sống tự lập, mình biết dù mọi thứ ko dễ dàng nhưng nó sẽ làm đc bất kì cái gì nó muốn, nhà sẽ chỉ còn 4 người thay vì 5, mình với con kia chắc vẫn sẽ dính như sam, hoặc nó đã lên núi lấy con nude tâm thần ko kém kia, dù sao cũng mong chúng nó đc vui vẻ; ngày nào trước khi ngủ mình cũng sẽ nghĩ về quá khứ, mình sẽ lại cười thầm khi nghĩ về "thời tuổi nhỏ", hay lúc ăn cơm tối 5 đứa bu quanh cái bàn ầm ĩ hết cả lên,... nhưng khi nghĩ về những thứ kinh tởm thì lại thấy còn hơn ăn cứt, xui xẻo thay nó sẽ lại ám ảnh mình cả trong giấc ngủ chứ ko phải là những kỉ niệm đẹp hồi nhỏ kia; mình sẽ ước cho đứa nằm đây là một con điên 6,7 tuổi thay vì một đứa người lớn mà chẳng ra gì; mình sẽ ngồi lẩm bẩm tại sao làm người lớn lại đau đớn thế này; cứ sống như cứt thế cho đến khi bố má rời bỏ mình, rồi sau đó đêm nào cũng nằm khóc vì nhớ Mi và Tý. Mình sẽ nghèo khổ và buồn chán. Cho đến khi chết. Chết trong cô độc.
Chẳng lẽ lại trả lời cô và chúng bạn thế này. Thế nên tốt hơn là im mồm hoặc tự chế ra một viễn cảnh lờ mờ đường đc nào đó thôi.
Subscribe to:
Posts (Atom)
